ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ REVIEW LOL
Tôi sinh năm 2005. Tức là cái thời Half-Life 2 ra mắt (2004), tôi thậm chí còn chưa chào đời. Ấy thế mà, chính cái trò chơi "cũ rích" này lại là thứ đưa tôi vào thế giới game, và cho đến tận bây giờ – năm 2025 – tôi vẫn không ngừng nhớ về nó như một cái gì đó vừa kỳ lạ, vừa thiêng liêng.
Hồi nhỏ tôi được thải cái pc cũ rích, xài Windows XP, ổ cứng chưa tới 250GB, card đồ họa onboard, CPU core 2 duo, Ram 1gb chạy còn không nổi mấy cái game Flash chứ nói gì đến mấy game nặng đô như Call of Duty hay GTA. Mấy đứa bạn xung quanh chơi Liên Minh, PUBG, các thứ hiện đại. Còn tôi? Tôi ngồi gặm nhấm đĩa CD cũ của ông anh họ để lại – trong đó có Half-Life 2. Half-Life 2 cũng là game steam đầu tiên tôi mua sau khi nhận ra cái CD kia là bản lậu =))). Nó đã giới thiệu tôi đến với gameing, các tựa game khác của Valve mà tôi đã bỏ không biết bao nhiêu giờ vào (CS, L4D2, DOTA, Portal) (corny vl t bt rồi lmao)
Tôi còn nhớ rõ cái lần đầu chạy game. Menu chính hiện lên, tiếng violin rên rỉ, màn hình mờ mờ ảo ảo như có sương – nó không giống bất kỳ trò chơi nào tôi từng thấy. Không có nhạc nền hoành tráng, không intro bom tấn. Chỉ có một người đàn ông lạ lùng với giọng nói rợn da gà:
“Rise and shine, Mr. Freeman. Rise… and shine.”
Đó là lúc tôi "ngộ" ra rằng game không chỉ để giải trí. Nó có thể kể chuyện. Nó có thể làm mình cảm. Nó có thể dạy mình điều gì đó.
Half-Life 2 không cần cinematic. Nó là cinematic. Mỗi cảnh, mỗi đoạn hội thoại, mỗi góc nhìn đều được sắp đặt tỉ mỉ mà không cần một dòng cutscene nào. Tất cả đều diễn ra ngay trước mắt mình – mình sống trong game, mình là Gordon Freeman, và mình phải cứu thế giới này.
City 17 dystopian, những người dân vô vọng, sự theo dõi đến rùng mình của bọn Combine, G-Man bí ẩn… Tất cả tạo nên một bức tranh u ám mà kỳ lạ thay, lại quá sức cuốn hút. Game không dắt tay bạn. Không mũi tên, không HUD lòe loẹt. Bạn tự tìm đường, tự khám phá. Và cảm giác đó – cảm giác "được tin tưởng" như một người lớn thực thụ – nó khiến tôi say mê. Game thực sự đi trước thời đại, game từ 2004 nhưng mà nhìn không hề quá cũ, engine vật lý và face capture của game vẫn rất là tiên tiến.
Và tôi chưa kể những vũ khí iconic như cái xà beng của Gorden Freeman hay là Gravity Gun. Nó không chỉ là công cụ – nó là biểu tượng. Là hiện thân của franchise Half life nói riêng và của cả ngành công nghiệp game nói chung
Thực sự buồn cười kiểu, Half life 2 ep2 kết thúc với một cái cliffhanger và Valve không làm sequel trong vòng 18 năm rồi (Half life Alyx cũng kết với một cái cliffhanger khác)
Half-Life 2 không chỉ là một game. Nó là một tuyên ngôn của ngành game.
Và tôi nói thẳng: Valve, đừng có sủi nữa làm ơn.
Một thằng fan Half life lâu năm– những kẻ bị ám ảnh bởi City 17, bởi G-Man, bởi Alyx, bởi tiếng “clank” cái xà beng, bí ẩn của Combine Overworld, vũ trụ game Portal có liên quan gì với con tàu Borealis – chúng tôi cần một cái kết, cần một câu trả lời. Có thể tôi không đợi 18 năm như nhiều fan nhưng mà thực sự tôi hiểu được một phần lớn cảm giác của fan Half life lol
Chúng tôi xứng đáng có Half-Life 3.
Và nếu có ai hỏi tôi: "Tại sao mày chơi game cũ vậy?"
Tôi chỉ cười. Vì họ không hiểu.
Vì họ chưa từng đứng trong sự o ép của City 17, chưa từng nhảy lên Buggy băng qua Highway 17, chưa từng trải nghiệm bầu không khí kinh dị của Ravenholm.
Họ chưa từng cảm được cái hồn của game.
Còn tôi – một thằng sinh năm 2005 với cái máy tính ghẻ – tôi đã thấy điều đó. Và tôi sẽ không bao giờ quên.
Valve, please. Half-Life 3. Not for the memes. Not for the hype.
For closure. For legacy. For us.
p.s: Sẽ rất buồn cười nếu Half-Life 3 ra trước GTA 6